Ngươi cho rằng bò trên tuyết địa, lộ ra đôi đùi thon dài trắng muốt,
là có thể câu mất hồn ta sao?
Ngươi cho rằng cố ý giở trò trêu chọc,
ta liền phải ôn nhu lưu luyến, liều chết triền miên?
Ngươi cho rằng nửa lộ ngực xuân, một sợi cảnh sắc mê người,
là có thể giữ lại trái tim ta?
Ngươi cho rằng mở to đôi mắt vô tội, ai ai khóc thút thít,
ta liền sinh lòng nhu tình mật ý?
Ngươi cho rằng ôm chăn, lộ nửa bờ vai, co mình nơi cuối giường,
ta liền thân mật yêu thương sao?
Ta là ai?
Đường đường Dạ Vương gia, đi giữa vạn bụi hồng trần,
chỉ giữ thân, không dễ trao tình.
Ngươi bảo ta lưu lại,
giang sơn… ta cũng không cần.
Mười hai mỹ nam, mười hai khúc xuân sắc,
mười hai phong cảnh, mười hai loại tình cảm.
Cuối cùng,
ai mới là người có thể sánh bước bên ta?
Nghèo túng giang hồ, lại xách bầu rượu lên đường,
Sở eo tinh tế, trong tay nhẹ tựa mây.
Mười năm giật mình tỉnh giấc Dương Châu mộng,
Thắng lấy danh bạc hạnh chốn thanh lâu.
Thượng Quan Sở Diệp vs Tử Câm, Lưu Sóng, Mục Vân Dật, Nam Ngọc Kính Trì, Linh Nguyệt Tê Vân
Dị thế cô hồn, nàng dùng chính năng lực của bản thân mà phiên vân phúc vũ,
Lại giữa cõi đời phong vân tái khởi, ôm trọn giang sơn và mỹ nam trong tay.
Người nam tử năm xưa từng ban thưởng cho nàng hết thảy lực lượng nay lại xuất hiện,
Dung nhan khuynh quốc, tâm cơ xảo trá, khó lường sâu cạn.
Vãng tích thiếu hạ nợ tình ân oán chưa dứt,
Tình – thù – yêu – hận đan xen như tơ rối.
Nàng có thể hay không, như chính mình mong muốn,
Lưu lại bên cạnh ái nhân, giữ trọn một đời tri kỷ?
Không nỡ phân ly tâm mạch,
Lại phải cô phụ bao nhiêu si tâm tuyệt luyến?
Tư Đồ Thanh Nhan vs Vân Phi Dạ, Trương Ngưng Mặc, Lãnh Huyền Khanh